Hồi lâu sau, Lưu Phùng Nghiệp mới nặng nề đặt chén trà xuống.
Lão đi qua đi lại trong điện vài vòng, rồi cắn răng hạ quyết tâm, hai tay nắm chặt thành quyền.
“Phụ thân…” Lưu Thận có chút khó hiểu.
“Thành tựu đời này của lão phu đã định sẵn là có hạn. Nếu cứ ở lại Lưu thị, con thì không nói làm gì, nhưng Bàng nhi sau này muốn ngóc đầu lên, e rằng sẽ vô cùng gian nan!” Lưu Phùng Nghiệp không nhìn hắn, chỉ buông tiếng thở dài.




